Canh gừng hơi nóng, Tần Tranh uống từng hớp thật chậm, uống xong bụng cũng ấm trở lại.
Cửa phòng đang mở, gió lạnh ùa qua, mưa rơi tí tách, từ trên mái ngói chảy xuống hàng triệu dòng nước nhỏ, đập xuống nền gạch tạo thành vô số giọt nước vỡ tung tóe.
Thái tử ngồi đối diện Tần Tranh, chiếc áo choàng màu đen tôn lên vóc người cao lớn sừng sững của y. Rõ ràng chỉ là chất vải rất bình thường nhưng mặc lên người y dường như lại trở nên cao quý vài phần.
Y đưa tay rót cho mình chén trà nóng, hỏi Tần Tranh. “Hình như nàng có lời muốn nói với ta?”
Tần Tranh thầm nghĩ: mình thể hiện rõ thế sao?
Cô ngắm nhìn gương mặt anh tuấn không có chút tỳ vết trước mắt rồi quả quyết lắc đầu. “Không có.”
Có phải người bị bất lực không?
Câu này nếu hỏi ra sẽ xát muối vào vết thương của người ta, e là tình anh em hữu nghị hoạn nạn có nhau cũng sẽ chấm dứt tại đây.
Câu trả lời của cô nằm trong dự liệu của thái tử, y hớp một ngụm trà, nói: “Nhưng ta thì lại có chuyện muốn nói với nàng.”
Tần Tranh nghe được vẻ nghiêm túc trong giọng điệu của y nên bèn đặt chén canh gừng trên tay xuống bàn. Vì ống tay áo quá rộng, che phủ cả bàn tay cô nên chỉ có vài ngón tay thon thả lộ ra ngoài. Ánh mắt cô nhìn y trông long lanh trong trẻo, hệt như một đứa trẻ lén mặc quần áo của người lớn vậy.
Thái tử từ tốn nói: “Hôm ấy ở Đông Cung, ta có hỏi nàng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478846/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.