Lâm Chiêu và Hỉ Thước dẫn theo vài trai tráng đi lấy ngói xanh, Tần Tranh ôm chăn mền không tiện nên về nhà của cô và thái tử trước.
Lư thẩm vừa ăn sáng xong, vẫn chưa xuống ruộng, thấy Tần Tranh thì lập tức hỏi: “Nương tử ăn cơm chưa?”
Các nhà giàu sang phú quý mới gọi là phu nhân, còn bá tính bình thường thì hay gọi nương tử hơn. Người trong sơn trại không thân với Tần Tranh, gọi cô là phu nhân để thể hiện sự kính trọng, còn Lư thẩm đã quen với cô nên gọi nương tử cho thân thiết.
“Ăn xong rồi, Lư thẩm không cần để ý đến con.” Tần Tranh vào nhà, đặt chăn mền lên giường rồi ra chỗ cửa sổ xem con chim bồ câu bị cột chân ở đó thì phát hiện nó đã không thấy.
Cô nghĩ: Hay là thái tử thả nó bay rồi?
Lư thẩm thấy cô nhìn ra cửa sổ nên nói: “Nương tử tìm con bồ câu kia phải không? Sáng nay tôi dậy thấy nó ị không ít phân trên bậu cửa sổ nên tìm cái lồng gà nhốt nó lại rồi, đang đặt ở chỗ góc tường ấy.”
Trước đó Tần Tranh sợ bồ câu bay mất, chỉ muốn cột nó lại nhưng lại quên chuyện này.
Cô cười xấu hổ. “Cảm ơn Lư thẩm, vẫn là thẩm nghĩ chu đáo.”
“Cảm ơn gì chứ, có gì đâu mà.” Lư thẩm không thấy thái tử nên hỏi: “Tướng công của cô không về cùng à?”
Tần Tranh ra khỏi nhà, sợ lát nữa trời đổ mưa nên xách cái lồng chim vào trong mái hiên rồi đáp: “Chàng cùng các huynh đệ sang trại tây rồi.”
Cô lại rải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478845/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.