Vương Bưu không hề để ý đến nhị đương gia, chỉ xách cổ áo tên tiểu lâu la lên, quát tháo: “Ông đang hỏi mày đó!”
Hắn giống như một con hổ dữ có thể nhào tới ăn thịt người bất cứ lúc nào. Tên tiểu lâu la kia chính là gã khỉ ốm bên cạnh Ngô Khiếu, lúc này sớm đã bị dọa mất vía, nghe Vương Bưu quát thế suýt nữa là tè ra quần, vội vàng cầu xin: “Vương đầu lĩnh tha mạng. Đều tại Ngô Khiếu sai bọn tôi đi làm, tiểu nhân cũng bị ép mà thôi…”
Tuy đã sớm đoán được nhưng lúc này chính tai nghe nói trận tập kích hôm qua là do trại tây cấu kết với thủy tặc, nghĩ đến việc Lâm Nghiêu suýt nữa là mất mạng dưới núi thì Vương Bưu không kiềm chế được cơn giận, giơ nắm đấm lên đấm mạnh vào đầu tên khỉ ốm.
Tên khỉ ốm bị hắn đấm một cái, hai mắt trợn trắng, gục xuống đất không nhúc nhích, hình như là đã tắt thở.
Đám người trại tây thấy thế đều vô cùng sợ hãi, sắc mặt của nhị đương gia cũng cực kỳ khó coi.
Ông ta trầm giọng, quát: “Vương huynh đệ, ta đã sai người gọi Ngô Khiếu đến rồi, có chuyện gì đợi nó đến trước mặt rồi đối chất sau, sao lại làm tổn hại tính mạng của người trại tây ta?”
Gân xanh trên cổ Vương Bưu nổi lên, lửa giận không sao át được. “Tên khốn này đã khai hết rồi, còn đối chất khỉ gì nữa? Đại ca ta vì cứu con gái vàng con gái bạc của ông nên mới bị thủy tặc chém trọng thương, bây giờ còn nằm trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478844/chuong-24-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.