Nửa giờ sau xe vào bến, Đường Miên xuống xe, đi chưa được vài bước thì gặp phải hai vị binh ca ca trên xe.
Tiết Bạch là một người hòa đồng sôi nổi, lúc thấy Đường Miên còn nhiệt tình vẫy tay, đối với cô gái nhỏ xinh đẹp trên xe Tiết bạch rất thích, cô bé xinh xắn này nhìn rất thuận mắt, nói khái quát một câu chính là nhan giá trị cao, luôn khiến người ta thiện cảm.
"Xin chào đồng chí, cô là người ở đây sao? Tôi là Tiết Bạch, đây là chiến hữu của tôi, Lệ Ngự." Tiết Bạch chủ động mở miệng nói.
Trên mặt Đường Miên thoáng hiện lên nụ cười, gật đầu đáp lại: "Đường Miên."
Khóe mắt vẫn luôn dừng trên người đàn ông chưa từng mở miệng kia, thì ra anh tên là Lệ Ngự, người lớn lên đẹp, tên cũng thật dễ nghe.
Hai bên rốt cuộc không thân, nói hai câu liền tách ra, Đường Miên trước khi rời đi lại lần nữa nhìn Lệ Ngự, trong lòng cảm thán một câu...... Lớn lên là thật là đẹp mắt, hoàn toàn hợp gu thẩm mỹ của cô.
Thứ ba, lão Lưu lại lần nữa gọi Đường Miên lên văn phòng.
Lưu Hồng Kỳ nhìn Đường Miên đứng ở chỗ đó, cười ra hiệu Đường Miên ngồi xuống nói chuyện, Đường Miên ngồi xuống ông mới mở miệng nói: "Đường Miên, gần đây học tập thế nào?"
"Khá tốt." Đường Miên đáp.
"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi." Tằm mắt Lưu Hồng dừng trên mặt Đường Miên, suy tư một chút mới tiếp tục nói: "Thầy hôm nay tìm em là có việc, học kỳ này em có thành tiến bộ vượt bậc, các giáo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921791/chuong-17-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.