"Đường Miên, có người tìm cậu."
Một bạn học đứng ngoài cửa phòng học gọi, Đường Miên ngẩng đầu nhìn thấy Giang Tú Phân ở ngoài hành lang phòng học, Giang Tú Phân nhìn qua thấy Đường Miên nhìn tới bên này vội vàng vẫy tay ý bảo Đường Miên đi ra ngoài.
Đường Miên không chút suy nghĩ buông quyển sách trên tay, đứng dậy đi ra ngoài.
"Mẹ, sao lại ở đây, trong nhà xảy ra chuyện gì sao?" Đường Miên lo lắng hỏi.
"Có chút chuyện, chúng ta qua bên kia nói đi."
Giang Tú Phân duỗi tay lôi kéo Đường Miên tới rồi thang lầu chỗ rẽ bên kia đi, chỗ rẽ cầu thang bên này không nhiều người, nói chuyện này cũng tiện hơn.
Mắt Giang Tú Phân hơi hơi phiếm hồng nhìn Đường Miên, nghẹn ngào hai tiếng nói: "Miên miên, lục ca của con bị thương, chiến hữu của nó lại đây nói là lúc này nó đang ở quân khu bệnh viện. Mẹ với ba con trong lòng không yên tâm, mẹ dự định cùng ba đi qua đó một chuyến. Dạo này con có muốn về nhà thì về cùng bọn Đường Kiều, con đi một mình không an toàn, nếu như con lại xảy ra cái chuyện gì, nửa cái mạng già này của mẹ cũng không còn! Còn nữa, con có chuyện gì thì tìm đại ca con biết không, mấy người chị dâu của con không đáng tin cậy, một số việc mấy ca ca con vẫn lo được. Mẹ đi rồi không biết khi nào trở về. Nếu chạm thì cũng phải hơn nửa tháng."
Giang Tú Phân trong lòng lo lắng, không biết lão lục bên kia như thế nào, dẫn tới nói năng có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921792/chuong-17-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.