"Lão đại, là đang nhìn cậu đi?"
Bên cạnh là một người đàn ông khác cũng mặc quân phục nháy mắt với người bạn đồng hành của mình, còn trộm liếc cô gái nhỏ xinh đẹp cách đó không xa.
Hắc hắc hắc, vừa rồi anh đã nhìn thấy hết rồi, cô bé kia là nhìn lão đại nhà anh nha, hơn nữa cô bé thoạt nhìn tuổi cũng không lớn, lại rất xinh đẹp, xinh hơn cả mấy cô đoàn văn công trong quân khu.
Không ngờ ở nơi này cũng có một cô gái ưa nhìn như thế, trách không được người ta thường nói con gái phương nam rất xinh đẹp, duyên dáng, dịu dàng lại kiều mỹ!
"Câm miệng, nếu không nói được gì hữu ích thì đừng nói." Một giọng nói trầm thấp gợi cảm vang lên.
"Lão đại à, tôi lại nói sai gì sao? Cả đường đi cậu đều bảo tôi câm miệng, tôi cũng không biết mình sai chỗ nào rồi, lần này chúng ta ở chỗ này bao lâu?"
"Xem tình huống." Người đàn ông nhìn thẳng phía trước, không thèm nhìn người bên cạnh lạnh lùng nói.
"Xem tình huống? Được thôi, xem tình huống liền xem tình huống đi." Nhìn lão đại đen mặt anh cảm thấy mình nên ngoan ngoãn câm miệng đi, lão đại mà nổi giận chắc chắn sẽ đem anh ném xuống xe, sau đó bắt anh chạy theo, người khác không dám làm như vậy nhưng tên đàn ông không tim không phổi kia chắc chắn làm được.
Đường Miên sau khi lên xe vẫn luôn đứng ở trong góc, thân mình theo xe lắc qua lắc lại, tầm mắt thường giả vờ vô tình nhìn về bóng dáng màu xanh quân phục bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921790/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.