Lâm Tinh gần đây rất đau đầu, ả không hiểu tại sao đột nhiên mình lại bị tống cổ tới một hương trấn nhỏ, trước đây ả rõ ràng là một thư ký. Lâm Tinh không phải kẻ ngốc, nên mơ hồ đoán được, lần trước Tiết Ngao đến tìm cha Tiết cậu chiều hôm đó ả đã bị điều chức tới rồi hương trấn, chuyện này chỉ sợ cùng Tiết Ngao có quan hệ.
Lâm Tinh nghĩ đến chính mình gần như rơi vào nước sôi lửa bỏng trong lòng thấp thỏm không thôi, ả thậm chí cảm còn tự hỏi liệu Tiết gia đã biết những việc ả ngầm làm hay không? Nếu là như vậy, sợ là đời này ả không còn cơ hội xoay người.
Lâm Tinh cùng Phạm Văn là bạn học, nhưng Lâm Tinh coi thường Phạm Văn từ tận đáy lòng, Phạm Văn luôn là học sinh xuất sắc ở trường, cả ngày chỉ biết đọc sách, đọc sách, đọc đến muốn thành con mọt sách. Phạm văn lớn lên cũng không phải đặc biệt đẹp, chẳng có chỗ nào đẹp hơn được Lâm Tinh ả, dựa vào cái gì một con mọt sách có thể gả cho người của Tiết gia?
Đến hương trấn một tuần, Lâm Tinh cảm thấy người ở nơi này giống như đều nhằm vào ả, xa lánh ả, thậm chí chướng mắt ả.
Lâm Tinh chịu không nổi những ngày khổ cực như vậy, ả nghĩ tới việc đi tìm Phạm Văn, tốt xấu gì thì cũng có thể giúp ả thoát khỏi cái nơi khỉ ho cò gáy này. Tuy nhiên ả không thể liên lạc được với Phạm Văn, cha Tiết càng không thể liên hệ, thậm chí người chồng bất tài vô dụng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921789/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.