“Đồ vật có vấn đề?” sắc mặt Tiết Ngao lúc này trở nên không tốt, tầm mắt khóa trụ trên cây lược gỗ trong tay Đường Miên, mày nhíu lại.
“Không có vấn đề vậy tôi hỏi cậu làm cái gì?” Đường Miên hỏi lại một câu.
“Đây là đồng nghiệp của ba tôi tặng.”
“Nữ đồng nghiệp?”
“Đúng vậy, dì ấy là thư ký của ba tôi cũng là bạn học thời đại học của mẹ tôi, quan hệ giữa mẹ và dì ấy rất tốt, hơn nữa dì ấy cũng thường xuyên đến nhà tôi làm khách, thứ này là hai tháng trước dì ấy tặng mẹ tôi vào sinh nhật của bà.” Nhắc tới chuyện này Tiết Ngao bỗng dưng cảm thấy có điểm không thích hợp.
Lúc trước thân thể của mẹ vẫn luôn khỏe mạnh, vấn đề bắt đầu sau khi sinh nhật của bà, mà người bạn tốt thường đến nhà làm khách đã đưa cây lược đó cho mẹ cậu, luôn tỏ vẻ rất thân thiết.
“Vậy khó trách, ghen ghét khiến người trở nên xấu xí.” Đường Miên nhàn nhạt phun tào một câu, sau đó mở ngăn kéo bàn trang điểm ra, tầm mắt nhìn lướt qua đồ vật trong ngăn kéo, duỗi tay lựa vài món, tùy tiện đặt trên bàn trang điểm, ngẩng đầu liếc Tiết Ngao, hỏi: “Vậy đây cũng là những thứ người phụ nữ đó tặng cho mẹ cậu, tâm thật đủ tàn nhẫn, phải hận mẹ cậu nhiều đến chừng nào mới có thể lần lượt đưa những vật dụng của người chết này đưa cho bà ấy?”
“Vật dụng của người chết” mấy chữ này kích thích tới Tiết Ngao, âm điệu không khỏi mà kéo cao lên mấy lần: “Mấy thứ này là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921788/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.