Văn Triều vội vội vàng vàng trở lại chỗ mình ở, còn chưa đến gần, đã nghe được một tiếng rít gào như đang tức hộc máu.
Tối hôm qua cậu đã bí mật thiết lập một trận pháp ở dược điền, chỉ chờ linh thú phiền phức kia tự chui đầu vào lưới —— tiên thảo được Phong Xu cứu sống nhờ phục sinh chi thuật, linh khí tản ra chỉ tăng chứ không giảm, nếu linh thú ăn vụng kia thật sự cần bổ sung linh lực, nó nhất định sẽ lại lần nữa ghé thăm.
Quả nhiên không ngoài dự liệu của cậu.
Đầu sỏ phá hư dược điền hiện đang bị pháp trận nhốt giữa không trung, ngao ngao kêu gào, điên cuồng giãy giụa, nhưng mặc cho nó vùng vẫy như nào cũng không thể chạy thoát.
Văn Triều từ trên cao mà nhìn xuống nó, dùng ngữ khí lãnh đạm sư tôn hay dùng nhất nói: “Bắt được ngươi rồi.”
Tiểu yêu màu đen nhe răng trợn mắt, cố hết sức để tỏ ra mình thật hung ác.
Nhưng mà bản năng động vật đã bán đứng nó —— Văn Triều nắm phần gáy của nó, một tay đem nó nhắc lên, liền thấy tiểu yêu vốn hung dữ dần thu lại biểu cảm ấy, măng cụt thu móng, kẹp lấy cái đuôi, bị bắt biến thành một quả cầu lông ngoan ngoãn, bất động.
Vật nhỏ này nhìn cực kì giống mèo đen, nhưng so với mèo đen thì lại nhỏ bé và nhanh nhẹn hơn một chút, hai mắt màu vàng phi thường xinh đẹp, hai cái sừng trên đỉnh đầu thì ngắn ngủn, bên hông còn mọc ra hai cánh nhỏ.
Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ma-ton-sau-ta-thanh-doan-sung/3300511/chuong-10.html