Cho dù Văn Triều có ngốc đến đâu, cũng có thể cảm được không khí giương cung bạt kiếm này.
Tiểu yêu trong lòng ngực cậu không ngừng phát ra những tiếng rống giận trầm thấp, móng vuốt vốn đã thu lại giờ đã bậc ra, cách lớp quần áo bấu vào da thịt cậu đến đau.
Không khí xung quanh Yến Lâm đột nhiên ngưng tụ lại, nhiệt độ trong phòng chợt hạ thấp, y vẫn chưa trả lời vấn đề Văn Triều hỏi, mà là thong thả chậm rãi hỏi: “Ngươi nói, nó phá hỏng dược điền của ngươi?”
Văn Triều gật đầu: “Đúng vậy, tiên thảo ta vất vả trồng trong hai tháng, nếu không phải Phong Xu dùng phục sinh thuật phục hồi như cũ, hai tháng nỗ lực coi như uổng phí.”
Kia chính là tiên thảo cậu để dành dùng để luyện đan cho sư tôn.
“Là vậy sao,” giọng nói Yến Lâm so với trước càng trầm, “Nó không phải linh thú ai nuôi hết, nếu ở Phù Vân phong quấy rối, không bằng giết chết cho rồi.”
Tiểu yêu: “……?”
Hỏi một chút, đây chính là tiếng người sao?
Nó bất quá làm hỏng mấy cây tiên thảo, vậy mà lại bắt nó lấy mạng ra đền? Phù Vân Phái rốt cuộc là cái tà giáo gì đây, còn xứng tiên môn đại phái sao? Phi!
Nó luôn tuân thủ giao ước ở chỗ này canh giữ một ngàn năm, chỉ là sớm hao hết yêu lực biến trở về nguyên hình, trên dưới cả phái không một ai nhận ra nó, chứ đừng nói là cái tên tâm tư ác độc Yến Thanh Nhai này.
Người này bên ngoài lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ma-ton-sau-ta-thanh-doan-sung/3300512/chuong-11.html