Hôm nay cô cố ý mặc cho Tiểu Trừng Quang một bộ quần áo mới, đó là một chiếc yếm màu đỏ rực in hoa văn họa tiết chúc phúc, phía dưới là một chiếc quần đùi đồng bộ, khiến đôi tay trắng nõn tựa củ sen của cậu lộ ra bên ngoài.
Tất cả mọi người đều chờ mong mà nhìn cậu : “Tiểu Quang, mau chọn một cái rồi cầm nó đi.”
Tiểu Trừng Quang nhìn cái này lại nhìn cái kia, mặt vô biểu tình mà đi cầm chiếc đàn violin lên.
Sở Triều Dương lập tức vỗ tay cổ vũ : “Bảo bối thật giỏi quá nha ! Sau này lớn lên con sẽ là một nhạc sĩ tài ba đó !”
Khóe môi Tiểu Trừng Quang hơi nhấp, đôi mắt cậu cong cong, cao hứng mà bật cười.
Sở Triều Dương cũng lập tức cao hứng theo, cô thơm cậu vài cái rồi kϊƈɦ động đi tới bế cậu lên : “Bảo bối nhà ta cười lên thật đẹp quá đi mà, cực đẹp mắt !” Cô lại nói với cậu : “Bảo bối lại cười một cái nữa cho mẹ xem nào !”
Bảo bối không cười nữa.
Hôm nay trong nhà có khách tới thăm nên cha Sở mẹ Sở đặc biệt cao hứng, khoảng thời gian này con gái họ lúc nào cũng phải đeo mặt nạ đi ra đường, bọn họ cũng sợ thanh danh con gái quá kém, không có nổi một bằng hữu, nhưng hiện tại thì bọn họ có thể yên tâm rồi, con gái họ vẫn còn có bằng hữu kìa.
Bởi vì sớm biết rằng hôm nay sẽ có khách tới nhà, nên từ sáng sớm cha Sở đã ra chợ mua thức ăn về, xương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016759/chuong-34-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.