“Đúng rồi, hôm nay là sinh nhật Tiểu
Quang của chúng ta, bảo bối, sinh nhật vui vẻ !” Sở Triều Dương nở nụ cười, hôn một cái lên mặt Tiểu Trừng Quang, nhưng mà bởi vì cô còn đang bôi son, nên cô cũng chỉ là làm bộ dáng, chưa chạm tới khuôn mặt cậu.
Tiểu Trừng Quang đang nghiêm túc ăn cơm ngẩng đầu nhìn cô một cái, sau đó lại tiếp tục ăn cơm.
Mẹ Sở cũng ôn nhu mà cười nói : “Đúng rồi, hôm nay là sinh nhật hai tuổi của Tiểu Quang nhà ta a.”
Sở Triều Dương nói : “Bảo bối, từ hôm nay trở đi con chính là một đứa trẻ hai tuổi rồi, không còn là một thằng nít ranh miệng chưa hôi sữa nữa nha !”
Mẹ Sở oán trách mà nhìn cô một cái : “Con cứ nói bậy, Tiểu Quang nhà ta có bao giờ không phải là một thằng nít ranh đâu, bây giờ nó mới hai tuổi đấy.”
Sở Triều Dương và cha Sở đều cười cười phụ họa.
Tiểu Trừng Quang ngây thơ hồn nhiên hoàn toàn không hề biết bọn họ đang cười cái gì mà chỉ chuyên chú ăn cơm.
“Mẹ, mẹ đã lấy bánh sinh nhật cho Tiểu Quang chưa đấy ?”
“Rồi, sáng nay cha con đã qua bên đó lấy bánh về rồi.” Mẹ Sở lại nói : “Nhà chúng ta đâu có mấy người, con cần gì đặt cái bánh gato to như vậy cơ chứ, đến cả tủ lạnh còn không nhét vừa, lúc đấy mẹ còn phải tháo cả khay chắn giữa các ngăn của tủ lạnh ra thì mới lọt vừa đấy.”
“Buổi chiều con có mời thêm cả bạn nữa, Trần Đan Ni và Cổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016758/chuong-34-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.