Hỏi bác sĩ xong, người đã không còn vấn đề gì, Đỗ Cảnh Khôn mới thanh tĩnh lại, hắn dùng sức chà sát mặt mình xong mới có tâm tình hỏi chuyện lúc đó.
Lúc đó, anh trai hắn bị một chiếc xe hàng lớn xuất hiện chỗ ngã rẽ tông ngang vào thân xe, khiến chiếc xe văng hẳn xuống hồ, nếu như không phải có một người hảo tâm vừa vặn đi ngang qua đó cứu giúp thì chỉ sợ bây giờ cũng…
Nghĩ đến cảnh tượng như vậy, hắn không rét mà run, mạnh mẽ đá một cước thật mạnh lên trêи vách tường của bệnh viện.
Dưới tình huống lúc này, Đỗ Cảnh Khôn vẫn còn chưa hề mở miệng ra hỏi gì đến người cứu anh trai của hắn khiến cho một anh cảnh sát nhỏ gần đó cảm thấy khá kỳ lạ.
Thế nhưng người ta không hỏi, hắn cũng không nói, chỉ nói là vụ việc còn đang trong quá trình điều tra.
Chờ cảnh sát đều đi khỏi rồi, mặt Đỗ Cảnh Khôn liền âm trầm mà gọi điện thoại : “Tra cho ta ! Chuyện này chắc sẽ chẳng có ai ngoài mấy đứa con hoang kia làm !
Mãi tới hơn bảy giờ sáng, Đỗ lão gia tử mới chạy đến bệnh viện.
Đỗ Cảnh Khôn vừa nhìn thấy ông thì cả người đều như hóa thành con nhím xù gai nhọn, cười gằn không ngớt : “Ông tới đây làm gì ? Ông vẫn còn ngại anh tôi chết chưa đủ nhanh sao ?”
Đỗ lão gia tử nghe vậy thì sắc mặt liền trầm xuống : “Mày dùng thái độ gì nói chuyện với tao thế ?”
“Thái độ của tôi như thế nào ông còn không biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016757/chuong-34-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.