Giang Dư nghĩ đến Trang Liễm, trong lòng không khỏi dao động.
_
“Trùng hợp vậy?” Tần Thịnh cau mày, “Thằng đó biết ông?”
“…Chắc không đâu.” Giang Dư cũng có chút không xác định được Trang Liễm có nhặt được phù hiệu của mình hay không, “Nhưng cái lần tôi đưa ô cho cậu ấy, chắc bị nhớ mặt rồi.”
“Vậy thì không tính là quen biết.” Tần Thịnh lặp lại một lần, đột nhiên trừng mắt nhìn Giang Dư.
Giang Dư nhìn thoáng qua thấy Tần Thịnh đang trừng mình, tay theo bản năng run lên, xiên thịt nướng mới cầm lên định cho vào miệng ăn cũng rớt luôn.
Giây tiếp theo quả nhiên nghe thấy Tần Thịnh nói: “Lần trước tôi bảo ông với Đới Tử Minh cách nó xa xa chút, ông còn khen ngược lại nó, đòi làm trâu làm ngựa nhờ tôi giúp nó? Rốt cuộc hai người có quan hệ gì? Ông với thằng đó là quan hệ như nào? Thằng đó bắt ép ông phải làm theo à?”
Giang Dư rụt rụt đầu, nhỏ giọng bức xúc với Đới Tử Minh, “Ông xem anh Tần có giống cái máy nã đậu không? Chậc chậc chậc chậc chậc.”
Đới Tử Minh liếc mắt nhìn Tần Thịnh, gật đầu đồng ý, “Ừa!”
Tần Thịnh dừng một chút, nói: “Giang Dư, ông đây không điếc.”
Giang Dư cười hì hì cọ đầu qua, “Là Tiểu Ngư, Tiểu Ngư sai rồi.”
Tần Thịnh đưa một ngón tay dùng sức chọc mạnh vào trán cậu, lạnh giọng nói, “Ông tránh ra, không thấy ngột hả?”
Giang Dư bị chọc đến ngửa đầu ra sau, vui vẻ ôm trán.
Đới Tử Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-bach-nguyet-quang-chet-som-cua-vai-chinh-van-nguoi-ghet/2903582/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.