Trang Liễm bị chú định không được thế giới rủ lòng thương.
_
Người này, dường như nghĩ rằng hắn đang bị bắt nạt.
Ánh mắt Trang Liễm trầm mặc vài giây, sau đó liền tối sầm lại.
Giang Dư chỉ đứng ở đầu con hẻm, hoàn toàn không bị khí tức túng quẫn, xấu xa tràn ngập trong hẻm vây lấy... Thật mẹ nó sạch sẽ.
Còn Trang Liễm, hắn không khác gì một sự tồn tại dơ bẩn, xấu xa nhất.
Trang Liễm đưa đầu răng cắn vào lưỡi một cách bệnh hoạn, nếm được chút dư vị tanh ngọt. Hắn khom lưng nhặt cặp sách dính đầy bụi trên mặt đất, lẳng lặng đứng sau Giang Dư, ở nơi cậu không thể nhìn thấy, con ngươi lạnh lẽo thoáng ẩn giấu sự tà ác bên trong, tầm mắt không chút kiêng nể liếm láp từ vành tai mỏng manh của cậu đến gáy sau trắng nõn non nớt.
Da thịt non mịn, chứa đựng sự ngây ngô không màng đến thế giới.
Ánh mắt Trang Liễm tùy ý trượt xuống, rơi vào bên tai phải đeo máy trợ thính của Giang Dư.
Một phút sau, Giang Dư và Trang Liễm một trước một sau ung dung sải chân ra khỏi hẻm nhỏ.
Trà sữa đặt trên một chiếc bàn vuông nhỏ ở lối vào của quán ăn bên cạnh, Giang Dư lắc lắc ly trà sữa vài giây, “Trang Liễm…”
Liền bị một giọng nói khàn khàn lạnh băng cắt ngang, “Cậu biết tôi sao?”
Giang Dư lập tức ngậm miệng.
Trang Liễm: “Tại sao?”
“…” Giang Dư không nói lời nào, đưa đầu ngón tay thon dài mân mê máy trợ thính.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-bach-nguyet-quang-chet-som-cua-vai-chinh-van-nguoi-ghet/2903583/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.