Từ khi không còn thường xuyên vệ sinh ra giường, lòng tự trọng của Từ Đại Trụ cũng dần quay trở lại. Giờ đây, dù đôi chân chưa thể đi lại, anh vẫn có thể ngồi hoặc nằm để cạo vỏ sắn dây, thậm chí là học cách kéo sợi dệt vải.
Tuy những việc này bình thường đều do đàn bà con gái làm, nhưng Đại Trụ không nề hà. Anh đã suy nghĩ kỹ rồi, không chỉ đơn thuần là sống sót, mà còn phải nuôi được vợ con, vậy nên chỉ có cách làm thật nhiều việc, việc gì cũng có thể gánh vác.
Nhìn thấy sự hồi phục tích cực về mọi mặt của Từ Đại Trụ, Giang Chi cảm thấy rất hài lòng: "Hiện tại cứ dùng theo đơn t.h.u.ố.c này đã, đợi khi trời lạnh hơn, dưới mương không bắt được cua nữa thì ta sẽ đổi sang vị t.h.u.ố.c khác."
Từ Đại Trụ cảm kích vô cùng: "Vậy thì trăm sự nhờ thím!"
Bên cạnh, Xuân Phượng nắm c.h.ặ.t t.a.y chồng, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Những ngày qua, cô cũng học theo Tiểu Mãn xoa bóp cho Đại Trụ, nhìn thấy chồng tiến triển từng ngày, lòng cô dâng trào niềm hạnh phúc tột cùng.
Lát sau, Xuân Phượng khẽ dịch người, hơi ngượng ngùng nói với Giang Chi: “Thím, ngày mai thím có đi hái nấm nữa không, có thể cho cháu theo cùng với được không?” Nay việc đồng áng đã vơi bớt, cô không muốn ngày ngày cứ ngồi lì ở nhà ăn bám.
Có thêm một người phụ tá tất nhiên là tốt, nghe Xuân Phượng ngỏ ý, Giang Chi vui vẻ đồng ý ngay. Bây giờ đang là lúc tích trữ lương thực, đợi mùa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5277269/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.