Lúc đập lúa mạch là lúc vất vả nhất, nhưng cũng là lúc vui sướng nhất.
Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, toàn bộ lúa mạch đã được buộc thành bó, khuân về tận sân nhà. Cũng may là Giang Chi đã dùng vôi sống trộn với đất tam hợp để nện phẳng sân, giờ chỉ cần quét tước sạch sẽ là có thể chất lúa thành đống.
Hoàn thành việc vận chuyển lúa từ sáng sớm, cả nhà ăn vội bát cơm rồi bắt tay vào công đoạn đập lúa.
Theo lệ thường, trước tiên người ta bày một khúc gỗ có độ cao vừa tầm ở giữa sân, bên trên đặt thêm nửa phiến đá mài.
Người làm cầm bó lúa mạch, dùng sức quật mạnh vào phiến đá, đợi hạt lúa rơi rụng hết thì quẳng phần rơm rạ còn lại sang một bên.
Tiểu Mãn và Nhị Thụy là lực lượng chủ lực, chỉ dăm ba nhát đã đập xong.
Ông cụ Trường Canh cầm một cây gậy gỗ, tỉ mỉ đập lại những bó rơm vừa quẳng ra một lần nữa, đảm bảo không để sót lại dù chỉ một hạt lúa mạch nào.
Giang Chi và Xuân Phượng làm công việc phụ trợ, thu dọn phần rơm rạ sạch sẽ vào rừng xếp thành đống cẩn thận. Chỗ rơm này có thể dùng để nhóm bếp nấu cơm, cũng có thể dùng để lợp nhà tranh.
Còn những hạt lúa vừa đập xong cũng phải tranh thủ lúc nắng gắt mà đem đi phơi. Nếu gặp phải mưa, lúa mạch sẽ nảy mầm rất nhanh.
Bà nội Tiểu Mãn trải tấm bạt lên ruộng bậc thang, đổ lúa mạch ra rồi san đều cho mỏng. Lòng người hai nhà đều vô cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5274145/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.