Bấy giờ là tháng Bảy, đang lúc chính vụ hái nấm trong năm. Trên núi nay lại có thêm một miệng ăn, mà hoa màu trồng được cũng chỉ có bấy nhiêu. Vào mùa đông lương thực chắc chắn sẽ lại lâm vào cảnh thiếu hụt.
Bởi vậy, mọi người vẫn phải lấy bột sồi và củ mài làm lương thực chính. Những thứ này được mệnh danh là "lương cứu mạng", nghĩa là chỉ khi sắp c.h.ế.t đói mới nuốt trôi được. Còn xét về khẩu vị và cách chế biến, tự nhiên không thể nào so được với đại đậu, lúa mạch hay lúa gạo đã được tổ tiên chọn lọc kỹ càng.
Để lấp đầy cái bụng, chỉ còn cách cố gắng bổ sung thêm những thực phẩm có hương vị ngon lành. Măng khô, nấm rừng, hạt dại và các loại gia vị đều cần phải tích trữ thật nhiều.
Theo lệ thường, Giang Chi thu hoạch một đợt mộc nhĩ trước, cô cố ý giữ lại những khúc gỗ đã mọc mộc nhĩ để chúng tiếp tục sinh sôi.
Nấm sồi nay cũng bắt đầu nhú đầu, nhưng đối với loại nấm cực kỳ thơm ngon mà cũng dễ gây ngộ độc này, Giang Chi trước nay vẫn luôn thận trọng.
Nấm sồi ăn được, có mùi hương đặc trưng, nhưng không thể ăn quá lượng, nếu không sẽ xuất hiện các triệu chứng ngộ độc nhẹ như ch.óng mặt. Tùy vào vị trí hái và màu sắc khác nhau mà độc tính cũng khác nhau, năm nào cũng có người phải đi cấp cứu vì ăn nấm sồi.
Vì chưa thông thuộc tính chất nấm sồi ở vùng này, Giang Chi quyết định bấm bụng bỏ qua, không hái chúng nữa mà đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5274144/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.