Nói ra được vài câu dốc lòng dốc dạ, Xuân Phượng bỗng im lặng, cô nhìn ngắm khuôn mặt đã nhuốm màu thời gian của thím Giang. Dù nét mặt thím vẫn có chút nghiêm nghị, nhưng lúc này trông lại vô cùng kiên cường, khiến người ta tin cậy.
Ngẫm nghĩ một hồi, Xuân Phượng mới lấy hết can đảm hỏi: "Thím, thím có biết loại cỏ t.h.u.ố.c nào trị ngứa không?" Vừa nói, cô vừa đưa tay gãi gãi chỗ thắt lưng phía sau.
Giang Chi cũng không muốn bàn sâu thêm về đề tài liên quan đến nguyên thân, thấy Xuân Phượng gãi ngứa, cô đưa tay định vén áo Xuân Phượng lên kiểm tra.
"Ồ! Mấy vết mẩn trên người cháu vẫn chưa khỏi sao?"
Suốt mấy tháng trời lưu lạc bên ngoài, để tránh bị kẻ xấu làm nhục, Xuân Phượng đã khâu c.h.ặ.t quần áo vào người. Thời gian dài không được tắm rửa, da dẻ toàn thân đều bị ủ đến phát hỏng, nổi đầy thấp chẩn (chàm/vảy nến),lại còn viêm loét chảy mủ, cũng may là chưa biến chứng thành ung nhọt lớn.
Sau khi lên núi, Giang Chi bảo cô ngày nào cũng dùng nước t.h.u.ố.c để tắm, tình hình đã bắt đầu chuyển biến tốt. Có lẽ do đợt gặt mạch, cấy mạ rồi thu hoạch đỗ tương vừa rồi, ngày nào cũng phải tiếp xúc với bụi bặm, khó tránh khỏi dính phải vụn cỏ gai dại, khiến da dẻ lại ngứa ngáy khó chịu.
Xuân Phượng lắc đầu: "Trên người đã đỡ nhiều, chỉ còn vài chỗ nổi mẩn đỏ thôi, ngày nào cháu cũng dùng nước t.h.u.ố.c để lau rửa mà."
Giang Chi vẫn bảo cô vén áo lên cho mình xem, quả nhiên vết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5277270/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.