Lúc này là ngày thứ mười hai sau khi Xảo Vân sinh con, lẽ ra cô phải đang được nghỉ ngơi!
"Mẹ, con thấy trong người khỏe rồi, chỉ nấu chút cơm thôi không mệt đâu!"
Xảo Vân đứng dậy, có chút rụt rè nhìn mẹ chồng, lại quay về dáng vẻ của nàng dâu nhỏ bỡ ngỡ lúc Giang Chi mới xuyên không tới. Giang Chi nhìn cô, nhất thời không biết nói gì cho phải.
Từ lúc sinh con, biết là con gái xong, Xảo Vân đã luôn gắng gượng đòi xuống giường làm việc. Cô bảo phụ nữ trong làng ai cũng thế, vừa sinh xong là phải làm lụng ngay.
Dù Giang Chi đã nói vài lần rằng mình rất thích Thải Hà, sinh con trai hay con gái đều như nhau, con gái còn tình cảm hơn, rồi Từ Nhị Thụy cũng hàng ngày phụ chăm con, nhưng Xảo Vân vẫn cứ ngày một trầm mặc đi.
Trong lòng Xảo Vân có sự thất vọng, nhưng cô lại không nói ra được. Nhị Thụy là con độc nhất, cô luôn hy vọng mình sinh được con trai để xứng đáng với sự yêu thương của mẹ chồng và chồng.
Thế nhưng sinh ra lại là con gái, mẹ chồng càng khen con bé ngoan ngoãn, càng bảo cô nghỉ ngơi nhiều, thậm chí còn g.i.ế.c cả gà đang đẻ để hầm t.h.u.ố.c cho cô bồi bổ, thì cô lại càng cảm thấy mình nợ nhà chồng nhiều hơn.
Dưỡng đến nay được mười hai ngày, sản dịch đã sạch, cô thực sự nằm không yên, cứ phải làm việc thì lòng mới thấy thanh thản.
Giang Chi thấy con dâu cứ khư khư ôm lấy cái chậu không buông, ánh mắt đầy vẻ khẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5271371/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.