"Vâng, hôm nay con thấy một cái lán dựng tạm dưới chân bức tường đổ... Chỗ đó, chính là nhà con!"
Tiểu Mãn nhíu c.h.ặ.t lông mày. Nhà cậu tuy bị cháy nhưng vẫn còn lại tường bao và gạch đá, không ngờ lại có người nhặt nhạnh gạch vụn ngói tan, dựa vào chân tường nhà cậu mà dựng lán ở.
Dù trong làng cũng có hai ba cái lán như thế, nhưng điều cậu để tâm nhất chính là vị trí ngôi nhà cũ của mình. Vì đứng ở xa nên cậu chỉ thấy được một góc mái tranh, không nhìn rõ mặt người bên trong.
Tiểu Mãn vẫn luôn mong sau khi hết loạn binh, mình có thể trở về gây dựng lại tổ ấm. Giờ tận mắt thấy người khác chiếm mất, trong lòng cậu cảm thấy khó chịu vô cùng.
Ngôi làng bị thiêu rụi đã ba tháng, sau bao trận mưa sa gió táp, tro tàn thấm dần vào đất, những bụi cỏ xanh đã bắt đầu mọc lên nơi chân tường, rãnh nước. Sắc xanh của lá phủ lên những đổ nát hoang tàn, thu hút những mầm sống mới tìm đến. Có lẽ trong tương lai không xa, một ngôi làng mới sẽ lại hình thành.
Trong làng đã có người ở! Thế nhưng, cứ nghĩ đến t.h.ả.m cảnh của nhà Triệu Lực, Giang Chi vẫn không dám dẫn mọi người quay về làng lúc này.
Cô suy nghĩ một lát rồi bảo: "Chúng ta vẫn nên cẩn thận thì hơn, đừng để chạm mặt đám lưu dân đó. Chỉ một tháng nữa là lương thực trên núi bắt đầu thu hoạch rồi, không được để xảy ra rắc rối vào lúc này!"
Tiểu Mãn và Nhị Thụy liên tục gật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5271372/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.