Giang Chi chỉ khựng lại một giây, rồi vội ngăn ông cụ Trường Canh đang định quăng chỗ Hoài Sơn dại xuống sườn núi: "Bác Trường Canh, bác nhận nhầm rồi! Thuốc này không có độc đâu!"
Ông cụ Trường Canh căng thẳng xua tay, ra hiệu cho Tiểu Mãn mau vứt chỗ đó đi: "Có độc, có độc thật mà."
Tiểu Mãn không nhúc nhích, chỉ nhìn về phía Giang Chi. Cậu cùng thím Giang đào chỗ này vất vả biết bao, chẳng lẽ lại đào nhầm, công cốc hết sao? Giang Chi dở khóc dở cười bảo Tiểu Mãn đừng vứt, rồi nói: "Bác Trường Canh, bác nhìn kỹ lại xem, hay là bác nhớ nhầm rồi!"
Thấy dáng vẻ chắc nịch của Giang Chi, ông cụ Trường Canh cũng bắt đầu thấy lung lay: "Nhận nhầm? Không thể nào."
Ông thận trọng cầm một củ Hoài Sơn dại lên săm soi thật kỹ, nhìn một hồi rồi cau mày hỏi: "Trông y hệt nhau mà! Cái này thật sự không ăn được đâu, trước đây làng mình cũng có người thấy nó giống khoai lang nên đào về rửa sạch bỏ vào nồi luộc ăn. Kết quả là nó đắng ngắt, không tài nào nuốt nổi, nấu vào cháo làm cả nồi cháo đắng đến nghẹn họng, cuối cùng phải đem cả nồi đổ cho lợn."
"Thế lợn có c.h.ế.t không ạ?" Giang Chi mỉm cười lắc đầu.
Ông cụ Trường Canh ngẫm nghĩ một lát: "C.h.ế.t thì không c.h.ế.t, nhưng nó đi ngoài phân lỏng bê bết cả một vòng, người còn sụt mất mười mấy cân thịt ấy chứ." Tiếc nồi cháo nên đem cho lợn, lợn không chê nhưng cũng chịu vạ lây. Mười mấy cân thịt ấy phải dùng lương thực, cám tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5261718/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.