Bấy giờ đang là mùa hái Phiên Bạch Thảo (Rau chân vịt),những chiếc lá có răng cưa mang sắc xanh pha trắng, mặt dưới phủ một lớp lông tơ trắng mịn.
Giang Chi cúi người, dùng con d.a.o nhỏ gạt lớp đất ở gốc cây, làm lộ ra phần rễ củ hình thoi phía dưới. Thân rễ ngắn và phân nhánh, trông cực kỳ giống những chiếc đùi gà nhỏ. Tiểu Mãn vừa nhìn thấy đã reo lên: "Thím Giang, cỏ này cháu biết, là rễ Đùi Gà! Ăn được đấy ạ!"
Vừa nói, cậu vừa nhanh tay đào thêm một cây bên cạnh, dùng d.a.o cạo sạch lớp vỏ nâu xỉn trên phần rễ mập mạp, để lộ ra mặt cắt trắng ngần như bột rồi đưa vào miệng nhai nhóp nhép.
Giang Chi gật đầu, cũng tiện tay cạo sạch một củ để ăn. Tiểu Mãn nói không sai. Phiên Bạch Thảo còn được gọi là Kê Trảo Sâm (sâm chân gà),rễ củ chứa nhiều tinh bột, khi nhai kỹ sẽ có vị ngọt thanh, vốn là món ăn vặt của trẻ con nông thôn.
Đây cũng là một vị t.h.u.ố.c, đã mang chữ "Sâm" trong tên thì tất nhiên có công dụng bổ khí như nhân sâm. Chỉ có điều d.ư.ợ.c lực bổ khí của nó yếu hơn, nếu dùng vài củ hầm thịt ăn lâu dài sẽ giúp bổ khí kiện tỳ, chuyên trị tỳ vị hư nhược, ăn uống không ngon miệng. Nếu dùng rễ tươi giã nát đắp ngoài da còn có thể chữa những vết thương lâu ngày không lành, có tác dụng giải độc sinh cơ.
Nghe nói loại cỏ này dành cho anh trai mình, lại còn được ví von với nhân sâm, Tiểu Mãn lập tức phấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5261717/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.