Căn nhà cũ của nhà họ Lãnh.
Lãnh Ỷ Nhàn từ phòng Lãnh lão phu nhân bước ra, đi vào phòng khách, nhìn Lãnh Ỷ Di đang ngồi trên sofa cùng những loại thuốc bổ, thực phẩm chức năng không trùng lặp mà bà mang đến mỗi ngày.
“Chị đã đến đây ba ngày liên tiếp rồi, em đã nói rất rõ ràng, mẹ không muốn gặp chị. Từ sau khi biết là em gọi chị đến, suốt ba ngày nay mẹ không nói với em một lời nào.”
Nghe thấy mẹ không muốn gặp mình, Lãnh Ỷ Di đặt chén trà xuống: “Ngày mai tôi sẽ lại đến.”
Lãnh Ỷ Nhàn cố gắng giữ bình tĩnh, thấy chị gái chẳng buồn nói thêm với mình câu nào, cô tự rót cho mình một tách trà.
“Chị đến mỗi ngày như thế, thì có thay đổi được gì không?”
Tay xách túi của Lãnh Ỷ Di hơi khựng lại: “Mẹ không muốn gặp tôi, không có nghĩa là tôi không thể đến.”
Vừa nhấp ngụm trà, Lãnh Ỷ Nhàn liền cau mày.
“Trà nguội rồi, chị không biết bảo người hầu thay ấm trà nóng sao? Từ khi nào chị trở nên dễ dãi như vậy?”
Lãnh Ỷ Di đứng dậy cầm túi: “Tôi đến đây không phải để uống trà.”
Khi bệnh của mẹ được chẩn đoán, đã là giai đoạn cuối của ung thư.
Chỉ trong một tuần ngắn ngủi, tế bào ung thư đã di căn khắp cơ thể.
Các bác sĩ trong và ngoài nước đều đưa ra kết luận giống nhau: nên từ bỏ điều trị, đừng để bà phải chịu thêm đau đớn.
Lãnh Ỷ Di ngửi thấy hương trầm bao năm vẫn quẩn quanh trong không khí, ánh mắt nhìn về phía bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267874/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.