Biệt thự nhà họ Phương.
Lãnh Ỷ Di vừa xuống xe, liền trông thấy con trai kéo vali đi ra từ trong biệt thự.
Phương Kỳ Bạch nhìn thấy mẹ, bước chân khựng lại.
Lãnh Ỷ Di đưa tay ra định kéo vali trong tay con trai, tay bà run rẩy:
“Con định đi đâu vậy?”
Giọng bà ta khàn đặc, sắc bén.
Phương Kỳ Bạch nhìn mẹ.
Làn da trên mặt và tay mẹ anh trắng trẻo, mịn màng, trông trẻ trung và xinh đẹp hơn những quý bà cùng tuổi. Từng cử chỉ đều toát lên vẻ đoan trang, dịu dàng, thanh lịch của một tiểu thư khuê các.
Đó là hình ảnh mẹ trong mắt người ngoài.
Còn trong mắt anh, mẹ mãi mãi là người luôn cuồng loạn, trong mắt chỉ chất đầy oán hận và hằn học.
Chỉ cần anh rời khỏi tầm kiểm soát và ánh mắt của mẹ, bà ta sẽ lập tức trừng phạt cậu.
Phạt quỳ, dùng thước đánh vào lòng bàn tay.
Chỉ cần thành tích học tập của anh không đạt yêu cầu, mẹ liền bắt anh nghỉ học, mời giáo viên giỏi kèm riêng một kèm một.
Ngày ngày học, ngày ngày luyện đàn, học thêm đủ thứ lớp năng khiếu.
Anh không nhớ rõ bản thân đã bao nhiêu lần bị mẹ nhốt trong phòng đàn.
Mười chín năm qua, sự giam cầm nhân danh tình yêu khiến anh vô cùng mỏi mệt.
Lãnh Ỷ Di nhìn vào ánh mắt xa cách của con trai, chợt nhớ đến cái tát hôm đó bà dành cho anh.
Từ khi con trai lớn, bà đã không còn ra tay đánh con nữa.
Bà tưởng rằng con trai vẫn còn oán giận vì cái tát hôm đó:
“Kỳ Bạch, mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267875/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.