Nhà tang lễ.
Khi Chúc Phàm đến nơi, Lạc Thủy Tâm đã bắt đầu hỏa táng.
Kỳ Bạch nhìn Phương Kỳ Trụ đang đứng chờ với vẻ lạnh nhạt, lên tiếng: “Tôi tự ý gửi tin cho Chúc Phàm đấy.”
Thiếu nữ mang theo hơi sương buổi sớm chạy về phía Phương Kỳ Trụ.
Đôi mắt đen tĩnh lặng như nước của Phương Kỳ Trụ khẽ động, nét lạnh lùng nơi chân mày cũng dịu đi vài phần.
Kỳ Bạch nhét đôi tay lạnh buốt vào túi áo.
Phương Kỳ Trụ không để ý đến anh ta, mà anh ta cũng chẳng để tâm. Phương Kỳ Bạch lấy hộp thuốc lá ra, bước ra xa một đoạn, châm lửa đốt điếu thuốc trên tay.
Chiếc điện thoại trong túi áo rung liên tục, nhưng vì hết pin nên đã tự động tắt nguồn.
Dù cách một đoạn, anh ta vẫn có thể nghe thấy tiếng Chúc Phàm và Phương Kỳ Trụ đang nói chuyện.
Khi nghe Phương Kỳ Trụ hỏi sao cô lại đến đây, Chúc Phàm liền nắm lấy đôi tay lạnh buốt của anh, nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm của anh.
“Nếu không phải Kỳ Bạch nhắn tin cho em, anh định sẽ không nói với em chuyện này sao?”
Phương Kỳ Trụ chụp lấy hai tay cô đang phủ lên mu bàn tay mình, giọng dịu dàng: “Còn sớm, anh muốn để em ngủ thêm một chút.”
Anh định đợi Chúc Phàm tỉnh dậy mới nói với cô.
Chúc Phàm khẽ mấp máy môi.
Phương Kỳ Trụ bình tĩnh đến mức khiến cô thấy xót xa.
Anh ôm chầm lấy Chúc Phàm, cằm tựa vào vai cô, như thể hoàn toàn buông bỏ sự đề phòng, thả lỏng toàn thân.
“Anh không cảm thấy đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267873/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.