Mặt trăng treo cao giữa bầu trời, như được phủ lên một lớp lụa mỏng, vậy mà vẫn không ngăn nổi ánh trăng trong trẻo tràn ngập xuống nhân gian.
Trước ô cửa sổ sát đất trong suốt, lưng mảnh mai mềm mại của Chúc Phàm áp vào lồng ngực rắn chắc còn vương hơi nước của Phương Kỳ Trụ.
Sau khi ân ái, cả người cô mềm nhũn, đến tận từng kẽ xương đều mỏi mệt rã rời.
Phương Kỳ Trụ quá mức phong phú, quá biết cách khiến người khác kiệt sức.
Trong phòng ngủ, chỉ có đèn cảm ứng dưới giường phát ra ánh sáng mờ nhạt.
Phương Kỳ Trụ khẽ móc lấy đầu ngón tay mềm mại rủ xuống của Chúc Phàm, từ từ đan chặt mười ngón tay: “Còn mệt không?”
Làn da trắng như tuyết của cô thiếu nữ, dưới ánh trăng, vẫn phảng phất sắc hồng mịn màng.
Chúc Phàm rúc trong vòng tay Phương Kỳ Trụ, chẳng muốn động đậy.
Cô nhướng mắt, giọng khàn khàn, mềm mại như tơ: “Mệt, mệt chết đi được.”
Giọng nói khàn đặc, không che giấu được dấu vết của cuộc vui.
Nghiêng đầu liếc mắt, ánh mắt cô liền chạm phải đôi mắt đen mang theo chút tham lam luyến tiếc của Phương Kỳ Trụ, tim cô bỗng chốc nóng lên.
Phương Kỳ Trụ đưa ly nước đến môi cô, nhẹ nhàng nói: “Uống chút nước, cho dịu giọng.”
Chúc Phàm nhấp vài ngụm nước ấm từ tay anh đưa tới.
Cô trừng mắt nhìn anh.
Cổ họng cô khàn đến mức này, đều tại anh cả.
Phương Kỳ Trụ nhìn cô đầy dịu dàng, cúi xuống hôn nhẹ lên má.
Một giọt nước từ lọn tóc ướt bên thái dương anh rơi xuống, trượt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267865/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.