Khi Chúc Phàm và Dịch Gia đến sân vận động, khán đài đã chật kín không còn chỗ trống. Những người không có vé vào cổng liền tụ tập ngồi thành vòng tròn trên đường chạy cao su và bãi cỏ xanh, khiến sân khấu trung tâm càng thêm sôi động.
Khu chờ biểu diễn được bố trí ở cánh khán đài, cũng có khu vực dành riêng cho khán giả theo dõi.
Hai người vừa xuất hiện liền khiến tiếng hò reo và la hét dâng lên từng đợt. Không ít khán giả giơ cao gậy phát sáng, lớn tiếng gọi tên Dịch Gia và Chúc Phàm.
Dịch Gia khoác ngoài bộ lễ phục bằng một chiếc áo phao dài, vừa ôm áo vừa khoác tay Chúc Phàm, liên tục nói: “Nhiệt tình quá đi mất!”
Chúc Phàm nối lời cô nàng: “Sự nhiệt tình như vậy, càng nhiều càng tốt.”
Dịch Gia bật cười, quay sang ôm lấy Chúc Phàm một cái: “Đúng là chỉ có cậu là hiểu tớ nhất.”
Cách đó không xa, Hà Thiên Nhã đang cầm phấn phủ dặm lại lớp trang điểm, ánh mắt liếc thấy cảnh tượng náo nhiệt do Dịch Gia và Chúc Phàm gây ra, sắc mặt liền sa sầm. Cô ta lườm bóng lưng Dịch Gia một cái, rồi mới “tách” một tiếng đóng hộp phấn lại.
Chúc Phàm đặt túi đàn cello dưới chân, liếc nhìn nhãn dán thứ tự biểu diễn dán trên ghế—
Ghế ngồi được sắp theo thứ tự biểu diễn. Dịch Gia run rẩy cởi áo phao ra, bảo Chúc Phàm giúp cô dán nhãn biểu diễn vào eo. Cơn gió lạnh lùa vào chiếc váy lễ phục mỏng manh, cánh tay trần của cô lập tức nổi da gà.
“Lạnh quá đi mất!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267866/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.