Lạc Thủy Tâm nâng tách trà, ngoan ngoãn uống viên thuốc do con trai đưa cho.
Bà muốn ôm cô gái nhỏ một cái, nhưng hôm nay khi vẽ tranh, bà đã không cẩn thận để dính sơn lên tay.
Sơn rất khó rửa, bà đã kỳ cọ rất lâu mà vẫn không sạch.
Bà không muốn làm bẩn cô gái nhỏ.
Giá mà biết trước, hôm nay bà đã không vẽ tranh rồi.
Lạc Thủy Tâm đứng dậy, muốn ngồi sát bên cạnh cô gái nhỏ.
Chúc Phàm liền đẩy nhẹ Phương Kỳ Trụ, ra hiệu bảo anh nhường chỗ.
Lạc Thủy Tâm ngồi xuống bên cạnh Chúc Phàm, mỉm cười mãn nguyện.
“Tiểu Phàm, lần đầu gặp mặt, dì muốn tặng cháu một bức tranh.”
Nghe dì Lạc nói sẽ vẽ chân dung cô và Phương Kỳ Trụ, ánh mắt Chúc Phàm nhìn quanh phòng, nơi treo rất nhiều bức tranh sơn dầu.
“Dì Lạc, những bức tranh này… đều là do dì vẽ ạ?”
Nhắc đến hội họa, ánh mắt Lạc Thủy Tâm sáng rực lên.
Thấy cô gái nhỏ tỏ vẻ yêu thích, bà chỉ vào chiếc sofa, nói với con trai và cô: “Hai đứa ngồi yên ở sofa đi, để dì vẽ một bức chân dung.”
Bà đứng dậy dựng giá vẽ, chuẩn bị màu sắc.
Khi Phương Tắc Hành từ trên lầu bước xuống, ông nhìn thấy chính là cảnh tượng ấy.
Con trai và cô gái nhỏ, ngồi sát vai nhau trên sofa.
Người vợ ông yêu thương đang ngồi sau giá vẽ, tay cầm cọ, vừa vẽ vừa mỉm cười.
Con trai ông vẫn là dáng vẻ lạnh lùng như thường ngày, nhưng vẫn phối hợp ngồi yên.
Ánh mắt ông rơi vào bàn tay hai người đang nắm chặt.
Chúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267864/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.