Làm gì có ai mà hôn nhau được tận một tiếng đồng hồ chứ.
Chúc Phàm ngồi trong xe, nghĩ đến đâu mặt đỏ tới đó.
Trên người cô là mùi sữa tắm thanh mát sau khi vừa tắm xong. Trong không gian kín của xe, hương thơm mát lạnh như lá bạc hà trong đá càng rõ rệt, cứ quanh quẩn nơi đầu mũi.
Toàn thân cô, từ đầu đến chân, đều vương mùi của Phương Kỳ Trụ.
Tài xế giữ tay lái, ngồi nghiêm chỉnh, lái xe cực kỳ cẩn thận, tốc độ chậm. Trên màn hình định vị hiển thị: đến nơi lúc 22:57.
Chúc Phàm lén quay đầu, liếc nhìn Phương Kỳ Trụ.
Trong ánh sáng lờ mờ, anh tựa lưng lười biếng vào ghế, hàng mi đen dài như lông quạ in bóng mờ mờ dưới mắt.
Phương Kỳ Trụ đã ngủ rồi.
Cô khẽ nhúc nhích bàn chân bị thương đang đặt giữa hai chân anh.
Khóe môi Chúc Phàm cong lên, nở nụ cười dịu nhẹ, bắt đầu công khai ngắm anh.
Tóc mái hơi rối lòa xòa che đi sống mày sắc sảo, sống mũi cao thẳng, môi cũng đẹp. Áo thun đen rộng cổ hơi trễ, thấp thoáng thấy xương quai xanh. Dù đang ngủ, người đàn ông này vẫn toát lên khí chất phóng túng, ngang tàng.
Mí mắt mỏng đến mức có thể nhìn thấy cả mạch máu đỏ phía dưới.
Ánh mắt cô dừng lại trên môi anh.
Chúc Phàm không nhịn được, đưa tay khẽ chọc vào.
Đầu ngón tay nóng hổi, đôi môi kia mềm đến mức khiến người ta nghiện.
Cô nín thở, thấy Phương Kỳ Trụ không bị đánh thức, lại càng to gan hơn.
Cô chọc tiếp.
Còn đàn hồi nữa.
Lại chọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266763/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.