Gió hè lướt qua mang theo hơi nóng bỏng rát phả lên da thịt.
Phố xá xe cộ tấp nập, ánh đèn neon chớp tắt liên tục. Trên màn hình LED khổng lồ là quảng cáo sô-cô-la của một ngôi sao ca nhạc đang nổi đình đám.
Chúc Phàm móc chìa khóa xe mà Khâu Thận đưa bằng tay trái, khẽ hít mũi một cái.
Không khí bên ngoài vẫn dễ chịu hơn—những ồn ào, khói thuốc và mùi rượu bia trong phòng đều bị làn gió đêm mùa hè cuốn trôi sạch sẽ.
Cô vòng tay ôm cổ Phương Kỳ Trụ, đầu hơi choáng, nhưng chưa đủ để gọi là say.
Rượu giao bôi mà cô và Phương Kỳ Trụ uống là rượu vang trắng, nồng độ dường như khá cao.
Hương thơm phảng phất trong không khí, như mùi bạc hà ướp trong nước đá, nhẹ nhàng và mát lạnh khiến cô không nhịn được mà lại áp mặt vào hõm cổ anh, khẽ hít lấy.
Mùi trên người Phương Kỳ Trụ xua tan hết dư âm của khói rượu trong phòng tiệc.
Mùi hương ấy… khi tản ra, lại dịu dàng và thuần khiết, chẳng hề sắc lạnh.
“Phương Kỳ Trụ, người anh thơm quá…”
Chúc Phàm ngẩng mắt nhìn anh, chạm phải ánh nhìn sâu hun hút của anh, cô cười cong cả mắt.
“Em thích anh nhiều lắm.”
Phương Kỳ Trụ chăm chú nhìn cô bằng ánh mắt đen thẳm:
“Thích hơn cả Phương Kỳ Bạch sao?”
Giọng nói khàn khàn mang theo chút dụ dỗ, khiến Chúc Phàm bật cười:
“Sao anh cứ không buông tha cho cái tên Phương Kỳ Bạch thế nhỉ?”
Họ chỉ là bạn. Cô không hề thích Phương Kỳ Bạch—một chút cũng không.
Phương Kỳ Trụ nhìn chằm chằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266762/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.