Âm thanh xe nổ máy rời đi khiến trái tim đang treo lơ lửng của Chúc Phàm cuối cùng cũng hạ xuống.
Cô từ chối đề nghị gọi bác sĩ gia đình của dì Thục: “Chỉ bị trẹo một chút thôi, đã chườm đá xử lý rồi, không tổn thương đến xương đâu.”
Chúc Phàm được dì Thục đỡ vào thang máy.
Chiếc thang máy trong biệt thự này mỗi ngày dùng không mấy lần, vốn được lắp riêng cho bà cụ.
Dù là chuẩn bị cho bà, nhưng sức khoẻ bà cụ vẫn còn rất tốt, bà thường thích đi cầu thang bộ hơn.
Lúc này chân Chúc Phàm bị thương, thang máy coi như cũng có đất dụng võ.
Lên đến tầng ba, cô còn chưa tới cửa phòng mình thì đã thấy Chúc Từ đang ôm một chiếc váy dạ hội ngắn màu hồng phấn, đứng ngoài cửa phòng Chúc Uyên la lối: “Dựa vào đâu mà chị ấy với chị mỗi người chỉ có hai cái váy, còn em lại có ba cái?”
“Chị thấy cái màu xanh nước biển với màu xanh lá kia đẹp đấy, chị lấy cái váy màu hồng này đổi với em.”
Giọng điệu của Chúc Từ ngạo mạn, như thể việc cô ta đổi chiếc váy hồng này với Chúc Uyên là một ân huệ lớn lắm vậy.
protected text
Nhìn thấy Chúc Từ, nụ cười trên môi cô dần tắt: “Không đổi.”
Chúc Từ vội chặn tay ngăn Chúc Uyên đóng cửa: “Em đổi với chị đi, chị sẽ không nói với người nhà chuyện em làm ở trường tuần này. Nếu không, chị sẽ nói với bà nội rằng em ăn cắp ở trường đấy.”
Chúc Uyên bình tĩnh: “Em không ăn cắp. Là các người vu oan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266764/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.