“Trụ ca à, dỗ con gái không phải làm kiểu đó đâu.”
“Anh dữ dằn như thế, ngay cả em nhìn còn thấy sợ nữa là.”
Văn Vũ Tinh ngồi bệt trên bậc thang, không ngừng thở dài.
Phương Kỳ Trụ nhặt túi đồ ăn sáng rơi trên bậc thang lên, phủi bụi trên bao nilon.
Một túi đồ ăn đầy ắp, dù có rơi xuống bậc thang thì đồ ăn vẫn còn được bọc kín, sạch sẽ và còn hơi ấm.
“Trụ ca này, không thể ngờ hôm nay Chúc Phàm – nữ thần băng giá của chúng ta – lại chẳng lạnh lùng chút nào.”
“Cô ngoan ngoãn vậy mà cáu lên cũng dữ ra phết, gần bằng một nửa anh rồi đấy.”
Câu “Không được khóc” của Trụ ca vừa dứt, Chúc Phàm liền trừng anh một cái thật giận dữ, sau đó quay người bỏ đi không ngoái đầu lại.
Nhớ lại cảnh vừa nãy, Văn Vũ Tinh không nhịn được bật cười.
Chúc Phàm y như một chú mèo con bị chọc giận, phì phì với Trụ ca của cậu.
Khí thế có thừa, sát thương thì bằng không.
Văn Vũ Tinh ngồi xổm trên bậc thang, nhìn là biết đang rảnh rỗi đến mức sắp phát rồ.
“Trụ ca, trong lòng em đang có cả trăm ngàn lần muốn giúp anh dỗ Chúc Phàm quay lại đó.”
Ánh mắt cậu sáng rực nhìn Phương Kỳ Trụ.
Chỉ cần Trụ ca lên tiếng, cậu sẽ lập tức phi đi không ngoảnh đầu.
Dỗ con gái ấy à, chuyện đó cậu là chuyên gia.
Phương Kỳ Trụ tháo bao nilon, dùng đũa gắp một chiếc bánh bao nhỏ trắng nõn, từ tốn cắn một miếng.
Mùi thơm đồ ăn lan trong không khí.
Văn Vũ Tinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266737/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.