“Anh định đưa em đi đâu vậy?”
Chiếc siêu xe màu đen do Phương Kỳ Trụ cầm lái được anh điều khiển rất lười nhác, hờ hững.
“Ăn sáng.”
Hai chữ ngắn gọn, súc tích, phát ra từ môi anh như quý kim rơi trên mặt bàn lạnh lẽo.
Không khí hít vào phổi mỗi lần đều mang theo mùi bạc hà lành lạnh, khiến Chúc Phàm không sao bình tĩnh nổi.
Nghĩ tới nụ hôn vừa rồi mà không cho cô cơ hội phản kháng, Chúc Phàm khẽ vò tóc, lại đưa tay sờ lên vết cắn trên cổ.
Anh đối xử với cô như vậy — cảm xúc rõ ràng có dao động, thậm chí không còn quá chán đời như trước.
Mùi hương của anh vẫn ngấm ngầm bủa vây lấy cô.
Chỉ cần nghiêng đầu là nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng, vô cảm của Phương Kỳ Trụ.
Chúc Phàm không nhịn được nghĩ — nếu như chỉ cần anh hôn cô, cắn cô là có thể làm tâm trạng tốt hơn một chút, vậy thì e rằng cô sẽ không còn giữ nổi bất kỳ giới hạn nào.
Cảnh tượng hôm đó, khi Phương Kỳ Trụ phóng xe như điên và tông thẳng vào thân xe, đến giờ vẫn khiến tim cô hẫng nhịp mỗi khi nhớ lại.
Cô lén liếc nhìn người đang lái xe.
Nhưng vừa nhìn là mắt không dời nổi nữa.
Xương hàm anh sắc bén, ánh nắng chiếu nghiêng càng tôn thêm những đường nét sắc sảo như tượng khắc.
“Đẹp không?”
Phương Kỳ Trụ nghiêng đầu, nhếch mắt liếc cô, trong mắt mang theo ý cười trêu chọc.
protected text
Cô vừa mới… thất thần nhìn anh đẹp trai.
“Gương mặt của anh là danh lam thắng cảnh chắc?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266736/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.