“Anh Trụ, anh hứng thú với cái bài post này thật à?”
Văn Vũ Tinh ngồi nghiêm chỉnh lại một chút:
“Hay để em lôi hai người đó đến trước mặt anh diễn cảnh couple cho xem?”
“Xem trực tiếp còn vui hơn đọc bài post mà.”
Đôi mắt đen nhánh của Phương Kỳ Trụ ánh lên nét cười, nhưng đáy mắt lại lạnh tanh, không chút cảm xúc.
Văn Vũ Tinh rùng mình. Cậu bèn vỗ nhẹ miệng mình mấy cái, giả bộ ngoan ngoãn.
Lắm lời, cậu đúng là quá lắm lời rồi.
Chưa yên lặng được ba giây, cậu lại đập đùi:
“Phương Kỳ Bạch cái tên khốn đó còn chưa trả giá vì vu oan cho anh, chuyện bị đánh vẫn chưa trả thù đâu nhé.”
“Anh Trụ, anh nói xem, muốn trả thù kiểu gì?”
Phương Kỳ Trụ khẽ nhướng đôi mắt mí lót mỏng:
“Con mèo đó tìm được chưa?”
Văn Vũ Tinh gật đầu:
“Tối qua có người vớt được ở cống nước sau ký túc xá nam số 7 bên trường anh. Chết thảm lắm, bụng bị rạch ra, bên trong nhét đầy đá.”
Dù người ở Tây Đại, nhưng tin tức và mấy bài hot post bên Kinh Đại, cậu còn nắm rõ hơn sinh viên chính gốc.
“Bài post tố anh ngược đãi mèo đã bị nhà trường đè xuống rồi.”
Một phần vì ảnh hưởng không tốt, một phần vì không có chứng cứ rõ ràng.
Nhà trường hiện đang âm thầm điều tra vụ việc.
Phương Kỳ Trụ đặt tay lên vô-lăng, vẻ lạnh lùng chán đời như tuôn trào từ đuôi mắt.
Văn Vũ Tinh tức đến biến dạng khuôn mặt:
“Đổ lên đầu anh một chậu nước bẩn to như thế, thật muốn bổ đầu Phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266735/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.