Giờ cao điểm buổi sáng khiến Chúc Phàm phát bực, may mà cô không đến muộn.
Từ khi đậu xe đến lúc tới cửa lớp học, mất mười lăm phút.
Khi bước vào cửa lớp, vừa vặn gặp giáo sư đang giảng dạy. Chúc Phàm ôm sách lui lại nửa bước.
Giáo sư mỉm cười, chỉ tay vào lớp học, ra hiệu cho cô vào trước.
Vừa bước vào lớp, Chúc Phàm liền sững người.
Phòng học bậc thang có sức chứa 300 người đã chật kín chỗ, thậm chí phía sau còn có sinh viên mang theo ghế ngồi tạm.
Chúc Phàm đứng gần bục giảng, hơi ngẩn ra.
Trước khi xuyên sách, cô cũng học ở một trường đại học danh tiếng. Dù sinh viên ham học đến đâu, lớp sáng sớm 8 giờ cũng không đông đến mức này.
Tiết học này là Khảo sát và phân tích dữ liệu, không phải môn chính, mà là môn tự chọn.
“Á á á, nữ thần hôm nay xinh quá đi mất.”
“Tớ nói cho các cậu nghe, lúc nãy ở bãi đỗ xe tớ gặp nữ thần. Cảnh cô ấy lái xe thật sự khiến hồn tớ bay luôn.”
“Á á á á, nữ thần cười với tớ kìa!”
“Nữ thần hôm nay nhìn có gì đó khác lắm.”
“Tớ cũng thấy vậy, càng nhìn càng không rời mắt nổi.”
“Sao hôm nay nữ thần không ngồi cạnh nam thần nhỉ?”
“Cậu ngốc à, bên cạnh Phương Kỳ Bạch có người ngồi rồi còn gì.”
“Đoán xem Dung Nhạc Vi hôm nay có nhường chỗ không?”
“Tớ cược là không.”
Giữa những lời xì xầm bàn tán xung quanh, Phương Kỳ Bạch ngẩng đầu.
Khoảnh khắc anh ngẩng đầu, cả lớp bỗng chốc yên lặng.
“Kỳ Bạch, sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266734/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.