Sáng sớm hôm sau, Chúc Phàm bị tiếng đập cửa “bang bang” làm tỉnh giấc.
Âm thanh vang dội kéo dài mấy phút, cô ngáp dài, vén chăn dậy mở cửa phòng mình.
Chúc Từ buộc tóc hai bên, phía trước kẹp một chiếc kẹp tóc màu đỏ của miumiu, mặc áo vest nhỏ cùng chân váy xếp ly sẫm màu. Đôi bốt da đen phối với tất ren cao cổ, trông rất chỉn chu.
Lúc này, cô đang quay lưng, không ngừng đập cửa phòng Chúc Uyên.
Chúc Từ nhìn tay mình đã đỏ ửng vì đập cửa, liền tỏ ra tự thương lấy mình một phen. Khi tay không còn sức, cô chuyển sang dùng chân, đá liên tục vào cửa:
“Ở cái thị trấn lạc hậu kia sống yên lành không được à?”
“Vì sao không thể cứ mãi là cô nhà quê ấy đi, cứ nhất định phải quay về giành ba mẹ với tôi.”
“Mẹ bảo tôi gọi cô dậy ăn sáng đấy!”
“Cô điếc à?”
“Tiểu thư đây gọi cô lâu thế rồi, có mở cửa không thì bảo!”
Mỗi câu nói của Chúc Từ đều rít qua kẽ răng đầy giận dữ.
Đồng phục Griffe mặc trên người cô bé đúng ra mang vẻ chỉn chu và ngây thơ, nhưng những lời lẽ đầy ác ý và thô lỗ kia khiến cái vẻ “ngây thơ đáng yêu” ấy trở nên dữ tợn.
Chúc Phàm cầm điện thoại, bình tĩnh ghi hình lại toàn bộ:
“Cách em gọi người dậy thật đặc biệt.”
Chúc Từ bị tiếng nói đột ngột làm giật mình, nhưng chỉ ngạc nhiên một chút rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Cô quay người, liếc xéo Chúc Phàm đang cầm điện thoại, rồi càng đá cửa mạnh hơn:
“Chúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266733/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.