Khi Chúc Phàm về đến nhà, Mạnh Ân đang ở dưới lầu xem tivi cùng Chúc Từ. Cô bé đang bắt chước các biểu cảm hài hước trong phim để chọc cười Mạnh Ân.
Hai mẹ con cùng cười nghiêng ngả trên sofa.
Không khí và độ ẩm trong nhà vô cùng dễ chịu, xua tan cảm giác ẩm thấp kéo dài ngoài trời do trời mưa liên tục.
Chúc Phàm thay đôi dép bông hình heo con màu hồng.
Mạnh Ân nghe tiếng động, chống cằm trên sofa, nghiêng đầu mỉm cười nói chuyện với Chúc Phàm.
Mạnh Ân đã là mẹ của hai đứa con, gần bốn mươi tuổi, nhưng nhìn vẫn đầy đặn collagen và giữ được nét trẻ trung của tuổi đôi mươi, từng cử chỉ đều toát lên vẻ dịu dàng.
Ngay cả khi ở nhà buổi tối thư giãn xem phim, bà vẫn chăm chút vẻ ngoài kỹ càng.
“A Phàm, hôm nay con về trễ đấy nhé.”
“Mẹ gọi mãi không được, lo chết đi được. May mà Nhã Trí nghe máy, bảo là con tan học xong đi ăn liên hoan cùng bạn trong câu lạc bộ.”
Chúc Phàm nghe xong thì nhận ra Minh Nhã Trí đã nói dối giúp cô trước.
Cô không giỏi nói dối, đối diện ánh mắt lo lắng của Mạnh Ân, chỉ biết đáp:
“Lần sau con sẽ không về trễ như vậy nữa.”
Mạnh Ân vẫy tay gọi cô:
“Bây giờ con là người lớn rồi, cần kết bạn, cũng có việc riêng phải làm. Nếu về muộn hoặc ở lại trường thì chỉ cần báo trước cho ba mẹ là được.”
Chúc Từ thấy mẹ dồn hết sự chú ý lên chị gái, liền chớp mắt tinh nghịch:
“Chị ơi, quần áo chị mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266732/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.