Hơi thở nóng ẩm phả sát bên tai cô.
Ánh mắt của Phương Kỳ Trụ ép đến mức Chúc Phàm phải nín thở.
Cô là con mồi đã bị anh đánh dấu.
Từ đầu đến chân, toàn thân đều vương mùi của anh.
Người đàn ông cao gần mét chín, cô bị giam chặt trong vòng tay anh, chỉ có thể bất đắc dĩ ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt kia.
Cổ mỏi quá.
Hơi thở, mùi hương, giọng nói, ngữ điệu bao trùm quanh người khiến thân thể Chúc Phàm không kìm được run rẩy.
Cảm giác này không phải sợ hãi, mà là hưng phấn.
Cô nuốt khan một cái:
“Trong nhà có dây thừng không?”
Dường như sự không sợ hãi và cách hành xử hoàn toàn không theo lẽ thường của cô đã khơi dậy hứng thú mãnh liệt nơi Phương Kỳ Trụ. Gương mặt lạnh lùng chán đời hiếm hoi lộ ra ý cười:
“Muốn chết cho tôi xem à?”
Chúc Phàm che lấy dái tai trái, cố xua đi luồng khí như xâm nhập mọi ngóc ngách trên da thịt mình.
“Anh nghĩ tôi định treo cổ sao?”
“Trong đầu anh rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?”
Cô muốn sống, chỉ muốn sống thật tốt.
“Anh không thể nghĩ tích cực hơn một chút sao?”
Phương Kỳ Trụ nhìn chằm chằm đôi môi mềm mại đang khép mở trước mặt, cùng đôi mắt long lanh vì tức giận, khóe miệng khẽ cong lên.
Chúc Phàm đối diện với ánh nhìn nửa cười nửa không, mang theo cảm giác bị soi xét rõ ràng ấy, liền dịu giọng:
“Em muốn sống thật tốt với anh.”
Phương Kỳ Trụ nhướn mày:
“Muốn sống thật tốt với tôi.”
Không phải câu hỏi, mà là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266731/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.