Tắm nước nóng xong, ánh mắt Chúc Phàm rơi vào chồng khăn tắm được gấp gọn gàng. Tay vừa vươn ra định lấy, lại rụt về.
Cuối cùng cô chọn kéo chiếc khăn tắm màu xám xuống.
Sau khi lau tóc đến mức không còn nhỏ giọt, cô quấn khăn tắm quanh người.
Gương trong phòng tắm phủ đầy hơi nước, phản chiếu mờ mờ, không nhìn rõ khuôn mặt.
Cửa vừa mở ra, không khí ùa vào, gương cũng dần trở nên trong suốt.
Chúc Phàm vừa bước ra khỏi phòng tắm, liền lập tức rụt chân lại khi thấy Phương Kỳ Trụ đang ngồi trên sofa.
Phản xạ nhanh hơn cả suy nghĩ.
Cô vỗ nhẹ lên má mình.
Không có gì phải trốn, càng không có gì phải sợ.
Chúc Phàm nép nửa người sau khung cửa phòng tắm, khẽ thò nửa cái đầu ra ngoài.
Phương Kỳ Trụ vẫn ngồi trên sofa, ánh mắt lơ đãng nhưng lại chuẩn xác rơi đúng lên người cô.
Thiếu nữ lén lút thò đầu ra, làn da lộ ngoài không khí trắng còn hơn tuyết đầu đông.
Chúc Phàm không né tránh ánh nhìn ấy, nhẹ giọng hỏi:
“Phương Kỳ Trụ, anh có thể đưa em đôi dép đi trong nhà không?”
Ánh đèn trong phòng đã được chỉnh mờ hơn, một tia sáng ấm vàng nghiêng nghiêng hắt lên hàng lông mày và sống mũi của người đàn ông, làm nổi bật quầng thâm mờ mờ dưới mắt—vẻ mệt mỏi khó giấu.
Không biết có phải do vừa tắm xong, thay đồ sạch sẽ nên nét sắc lạnh trên người anh dịu đi nhiều, thay vào đó là vẻ mỏi mệt lười nhác, tuy nhìn không có sức sống—nhưng lại đẹp đến mức khiến người ta không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266730/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.