Cửa căn hộ khép lại trong tiếng “cạch” rõ ràng.
protected text
Tư thế của hai người vô cùng thân mật, gần kề. Hơi thở của người đàn ông thi thoảng lướt qua vành tai cô, mang theo chút ngưa ngứa và hơi nóng nhè nhẹ.
Quần áo ướt sũng bọc bên trong lớp áo khoác, không rõ là mồ hôi do bị bức hơi hay nước mưa chưa khô hoàn toàn.
Chúc Phàm khẽ nhéo vành tai trái, cố xua đi cảm giác kỳ lạ đang quanh quẩn trong người.
Cô ngẩng đầu, không phòng bị mà chạm vào đôi mắt đen sâu thẳm của Phương Kỳ Trụ.
Căn phòng tối đen như mực. Một đêm mưa dầm như thế này lại khiến không khí trong nhà trở nên nóng hừng hực.
“Anh… anh để tôi xuống đi.”
Phương Kỳ Trụ cúi mắt, ánh nhìn lướt từ vành tai hơi ửng hồng của cô xuống bờ môi đỏ mộng.
Đôi môi của thiếu nữ khẽ mở khẽ khép, động tác dùng tay chống vào ngực anh để vùng vẫy cũng mềm nhũn chẳng có chút sức lực nào.
Cuối cùng chân cô cũng chạm đất.
Nhưng cánh tay đang ôm eo cô vẫn chưa chịu buông ra.
Căn phòng tối mịt bỗng bừng sáng theo tiếng bật công tắc, ánh đèn trắng rọi thẳng xuống, khiến mọi thứ trở nên rõ nét.
Chúc Phàm không hề đưa mắt nhìn xung quanh, vẫn ngẩng đầu nhìn Phương Kỳ Trụ.
Ánh đèn chiếu lên gương mặt trắng mịn của thiếu nữ, có thể thấy rõ từng lớp lông tơ mảnh trên má. Môi cô hồng mềm, như ngâm trong mật hoa, long lanh và ngọt ngào đầy mê hoặc.
“Tôi đứng vững rồi, anh có thể buông tôi ra được rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266729/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.