Lúc này, bên trong cửa hàng tiện lợi ánh đèn rực rỡ, Phương Kỳ Trụ khoanh tay, nhìn chằm chằm vào cô.
Thiếu nữ tóc đen ướt sũng, mái tóc mềm mại rũ xuống hai vai. Khi cúi đầu cắn miếng cơm nắm, đường cong nơi cổ tạo nên một nét uốn lượn mượt mà, phơi bày làn da trắng ngần mềm mại.
Chúc Phàm không thấy câu nói vừa rồi của mình có gì sai, nhưng ánh mắt lúc này của Phương Kỳ Trụ lại khiến cô cảm thấy bầu không khí trở nên kỳ lạ.
Nhưng trời đất chứng giám—cô thực sự chỉ muốn khiến anh vui lên một chút. Đừng sống chán đời như vậy, cũng đừng vì một suy nghĩ bốc đồng mà làm mấy chuyện liều lĩnh không cần mạng nữa.
protected text
Chúc Phàm đặt phần cơm nắm đã cắn dở trở lại bàn, rồi lần lượt ăn một miếng mỗi món ăn khác.
Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại ở tô mì mà Phương Kỳ Trụ vừa ăn một đũa.
Miệng đang đầy thức ăn, cô phồng má, chỉ tay vào tô mì, lầm bầm mơ hồ:
“Cái này… cũng phải ăn một miếng luôn hả?”
Những món khác đều chưa đụng qua, tuy cô không hiểu tại sao anh lại muốn cô ăn trước tất cả, nhưng người này xưa giờ vốn không đi theo lẽ thường.
Chúc Phàm không chắc nếu mình ăn tô mì đó, liệu Phương Kỳ Trụ còn có ăn tiếp hay không.
Dù sao thì cô cũng đã no rồi.
Nếu cô đụng vào tô mì, mà anh không ăn nữa thì chỉ tổ phí phạm.
Phương Kỳ Trụ chăm chú nhìn vào đôi mắt trong veo và hai má phồng phồng của thiếu nữ, ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266728/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.