Khi Chúc Phàm ra ngoài, cơn mưa như trút nước vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Những hạt mưa to như hạt đậu nện lên cửa kính xe, mỗi giây trôi qua trong khoang xe đều như bị đóng băng.
Ngón tay Chúc Phàm lướt nhẹ, cúi đầu nhấn vào dấu “+” ở góc phải trên cùng của WeChat, dán dãy số đã sao chép sẵn vào.
Gửi xong lời mời kết bạn, cô lưu luôn số đó vào danh bạ. Sau khi nhập tên Phương Kỳ Trụ, cô không trả lời tin nhắn của Minh Nhã Trí nữa.
Trong điện thoại có rất nhiều tin chưa đọc.
Theo nguyên tắc ưu tiên theo thời gian, Chúc Phàm mở trước khung chat của Kỳ Bạch.
【Kỳ Bạch: Đàn sửa xong rồi, mai tới lấy.】
【Đối phương đang nhập…】
Đợi mãi không thấy tin mới, Chúc Phàm định gửi một sticker “OK”, thì một tiếng sấm vang lên làm tay cô giật mình.
Một sticker mèo con đáng yêu bắn tim bay thẳng sang.
【Kỳ Bạch: ?】
【F: Bấm nhầm】
Chúc Phàm không nhìn nữa cái khung chat cứ “đang nhập” qua lại kia.
Bây giờ cô chỉ muốn mau chóng gặp Phương Kỳ Trụ.
“Túi máu” của cô tuyệt đối không được xảy ra chuyện, cô vẫn chưa muốn chết.
Cả thành phố bị bao trùm bởi màu xám xịt, xe cộ đông nghịt ùn tắc. Trong tầm nhìn cực thấp, tài xế phải căng hết tinh thần, chỉ mong lái xe cho thật vững.
Chúc Phàm tắt màn hình điện thoại. Thời tiết khắc nghiệt khiến lòng người thêm bức bối.
Phương Kỳ Trụ không ở ký túc xá, trong ký ức của cô có thông tin khu chung cư nơi anh ta ở.
protected text
Khu chung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266727/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.