Khi Chúc Phàm đến gần lễ đường, bên trong đã có một đám đông đổ về.
Người xem náo nhiệt, người đến hóng chuyện, đi tới đâu cũng rộn ràng đến mức khiến đầu Chúc Phàm muốn nổ tung.
Cô điều chỉnh lại chiếc mũ lưỡi trai màu đen trên đầu, “Mặc Vãn, cho chị mượn một chiếc khẩu trang, cảm ơn em nhé.”
Mạnh Mặc Vãn lấy ra một chiếc khẩu trang dùng một lần từ túi vải của mình.
Chúc Phàm cảm thán, “Túi của em đúng là như túi thần kỳ của Doraemon ấy.”
Không chỉ có mũ, cả khẩu trang cũng có sẵn.
Mạnh Mặc Vãn ngượng ngùng xua tay, “Trời nắng quá, da em dễ kích ứng, bị nắng lâu là đỏ rát và bong tróc.”
Chúc Phàm đeo khẩu trang lên, “Xong việc rồi chị sẽ trả em cái mới.”
“Chị không cần trả đâu, trong túi em còn hai cái lận.”
Mạnh Mặc Vãn mím môi cười: “Chị đội mũ, đeo khẩu trang rồi vẫn rất dễ nhận ra.”
Dáng người, khí chất và cách ăn mặc quá nổi bật.
Giữa đám đông sinh viên, cho dù đã che chắn kín mít, Chúc Phàm vẫn vô thức thu hút ánh nhìn.
Chúc Phàm trầm ngâm suy nghĩ, rồi ánh mắt dừng lại trên cặp kính gọng đen nơi sống mũi của Mạnh Mặc Vãn.
“Cho chị mượn kính luôn nhé.”
Mạnh Mặc Vãn dụi mắt, “Chị ơi, tháo kính ra là thế giới của em mờ tịt luôn đó.”
Chúc Phàm nhìn ngắm ngũ quan nhỏ nhắn nhưng tinh tế, đầy đặn của cô gái, ánh mắt cô giao với đôi mắt hạnh ngây thơ, xinh đẹp đối diện.
Đôi mắt ấy nhìn vào lòng người, cho dù không cười cũng mang theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266738/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.