Trên xe, bầu không khí với áp suất ngày càng thấp, Mộc Tâm nghi hoặc nghiêng đầu quan sát một nửa gương mặt yêu nghiệt của Lâm Đình Phong, cô thăm dò hỏi: "Đình Phong, anh có chuyện gì sao?"
Lâm Đình Phong vẫn chăm chú láy xe, lành lạnh phun ra vài chữ: "Tên lúc nảy là ai?"
Mộc Tâm không nghĩ nhiều liền thành thật nói: "Bạn của tôi."
"Bạn? Em mới đến đây ba ngày lấy đâu ra bạn? Bạn bè gì mà choàng áo rồi cười nói thân mật vậy?", giọng điệu nồng đậm mùi vị chua lè của bác nông dân trồng chanh Lâm Đình Phong.
Mộc Tâm nghe giọng điệu của anh thì phì cười, cô nói đùa: "Phụt! Hahaha, Lâm Đình Phong, đừng nói là anh đang ghen đó nha!"
Chiếc xe dừng lại chờ đèn xanh, Lâm Đình Phong quay qua nhìn cô, nghiêm túc nói: "Ừ! Tôi ghen rồi! Em liệu mà dỗ tôi đi!"
Mộc Tâm nghẹn họng, trừng lớn mắt nhìn anh, cô thật sự không ngờ anh lại trực tiếp thừa nhận như vậy. Cái tên tiểu gia hỏa này! Bộ tưởng còn con nít hay sao? Bắt mình dỗ? À mà khoan, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là anh ta nói anh ta ghen! Ghen gì chứ? Hâm à?
Thấy cô cứ nhìm mình chằm chằm khiến anh thấy khó chịu trong lòng, mím mím môi mỏng, nói: "Sao? Em định đem con bỏ chợ hả?"
Mộc Tâm hờ hửng liếc mắt nói: "Tôi làm gì có đứa con lớn như anh chứ!"
Anh hừ lạnh, nói: "Đương nhiên rồi, bởi vì tôi là ba của con em mà?"
Hai mang tai Mộc Tâm đã hơi đỏ lên nhưng cô vẫn giữ bộ dáng bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thoi-khong-den-yeu-anh/514060/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.