Nụ hôn mát lạnh mang theo mùi hương bạc hà quen thuộc di chuyển xuống chiếc cổ trắng mịn, mỗi tất da thịt nơi bờ môi anh đi qua đều để lại cảm giác tê dại nóng bỏng khiến cho cô gái nhỏ mềm mại trong lòng như bị đốt sạch lý trí lẫn sức lực mà nương theo sự dẫn dắt của anh.
Khi nụ hôn dời đến chiếc xương quai xanh tinh tế, hai chiếc răng nanh nhỏ của anh khẽ gặm cắn lên làn da trắng mịn như men sứ của cô. Mộc Tâm lấy chút lý trí còn sót lại, đẩy hai vai của anh ra, nhỏ giọng nhắc nhở: "Đình Phong, đừng hickey, sẽ để lại dấu."
Nghe thấy lời cô gái nhỏ nói, anh luyến tiếc đưa chiếc lưỡi nóng ẩm lướt lên dấu răng mờ mờ trên da cô làm cho nó đỏ ửng lên.
Đang mơ mơ màng màng, Mộc Tâm cảm nhận được một vật cứng rắn cọ vào đùi trong khiến cô rùng mình một cái. Gương mặt nhỏ nhắn lúc này đã giăng đầy những rặn mây hồng, Lâm Đình Phong tách môi ra khỏi người cô, đôi đồng từ đen láy vừa nhìn lên liền co rút lại như thấy một cảnh tượng rúng động lòng người.
Mái tóc đen dài hơi rối xõa ra sau lưng, chiếc sơ mi cổ vest màu hồng nude bị anh kéo lệch làm lộ ra bờ vai gầy mướt mát. Ánh mắt mơ màng ngân ngấn hơi nước, hai má đỏ hồng, đôi môi mọng hơi sưng lên do vừa bị anh hôn. Dáng vẻ này của cô rơi vào mắt anh chẳng khác gì một liều thuốc kích d*c cực mạnh.
Lửa nóng trong cơ thể như từng chút đốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thoi-khong-den-yeu-anh/514061/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.