Mộc Tâm uyển chuyển bước trên đôi giày cao gót chín phân đi về phía ba người bọn họ, dùng giọng điệu sét đánh nói: "Bà đây bao nuôi cậu ta đó! Thì sao hả?"
Ba người hơi bất ngờ vì lời nói đột ngột đó mà đưa mắt nhìn về phía cô. Gã Levis thấy Mộc Tâm xinh đẹp lại quyến rũ như vậy đứng trước mặt thì ánh mắt bắt đầu không yên phận mà lả lướt trên người cô. Hắn ta làm ra vẻ đạo mạo, cười nói: "Quý cô xinh đẹp, lời cô nói lúc nảy là có ý gì ạ?"
Mộc Tâm thấy ánh mắt háo sắc của hắn ta thì nhếch khóe môi lên một chút, điềm đạm đáp: "Ý trên mặt chữ."
Gã Levis nghe vậy thì ánh mắt lóe lên một tia đố kị, hắn hơi liếc mắt nhìn Trịnh Sâm, ra vẻ tốt bụng nói: "Quý cô, cô đừng để dáng vẻ đẹp trai của cậu ta lừa, hiện giờ cậu ta chỉ là một tên vô dụng bị phá sản thôi. Chắc chắn cậu ta đang đào mỏ của cô đó!"
Mộc Tâm che miệng cười duyên một cái: "Cảm ơn anh đã nhắc nhở, nhưng mà tôi đây thứ gì cũng thiếu, thứ không thiếu nhất chính là tiền."
Tần Na Na đứng bên cạnh thấy ánh mắt không đúng lắm của Levis nhìn Mộc Tâm thì tức giận nắm chặt tay đến mức các móng tay được chăm sóc tỉ mỉ cắm vào lòng bàn tay tạo ra các dấu hằn đỏ. Cái con hồ ly tinh chết tiệc này ở đâu chui ra vậy!
Cô ta híp mắt nhìn Mộc Tâm, cố nặn ra một nụ cười giả trân, chăm chọc nói: "Levis, anh cũng đừng khuyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thoi-khong-den-yeu-anh/514059/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.