Giai đoạn một:
Chưởng giáo Tát Mãn ôm Tiểu Hoa Tranh nói với Thiết Mộc Chân: Sinh được đứa nhỏ này thực tốt a, chờ tới khi nó được mười tám tuổi, đem giết đi tế trời là có thể sống thêm n năm nữa, lại khỏe mạnh vô sự, còn có thể phù hộ cho thiết kỵ đánh đâu thắng đó.
Hoa tiểu ngốc (hoảng sợ vô cùng nhưng không có cách nào phản kháng): Ô ô ô ô ô ô
Thiết Mộc Chân: Thật tốt quá! (đằng sau tỉnh lược một ngàn từ)
Tiếng lòng: Thần nữ trời ban thưởng, quả là báu vật a, thần linh đứng về phía chúng ta a! Bất quá lão tử trước giờ luôn luôn đánh đâu thắng đó rồi…
(Lúc này Thiết Mộc Chân đồng học vẫn còn trẻ trung khỏe mạnh, đang ở thời kì sự nghiệp phát triển nhưng chí hướng vẫn chỉ ở mức trở thành thủ lĩnh một bộ tộc lớn trên thảo nguyên chứ chưa có tham vọng thống nhất thiên hạ, đối với vấn đề trường sinh bất lão vẫn chưa có nhận thức cùng tham vọng theo đuổi rõ ràng.)
Oa Khát Đài (nghe lén ing~): Nhớ kĩ trước! Bất quá… Cái mặt nhăn nhó thành một dúm kia làm sao có thể là tiên nữ được a!
Đà Lôi… Đà Lôi tiểu bằng hữu lúc này còn đang chơi đùa bên ngoài, vì thế mọi người xin hãy bỏ qua cho hắn đi.
Hoa tiểu ngốc bị phản ứng của Thiết Mộc Chân đả kích: Ô ô ô, trước mười tám tuổi, ta nhất định phải chạy thoát, nhất định!
Giai đoạn thứ hai: Thời kỳ trưởng thành vui vẻ (?)
Hoa tiểu ngốc: Cố gắng để dành tiền, cố gắng rèn luyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583804/quyen-4-chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.