Đầu nguồn sông Onon là nơi bộ tộc Mông Cổ quật khởi, hai năm trước, thủ lĩnh bộ tộc Khất Nhan là Thiết Mộc Chân được các bộ tộc tôn làm Thành Cát Tư Hãn. Sau khi phong tước cho các con, y theo tập tục Mông Cổ, nơi đây liền trở thành đất phong của Đà Lôi, con trai út của Thành Cát Tư Hãn.
Tháng trước, Đà Lôi dẫn quân tây chinh, đại thắng trở về, đến kim trướng của Thành Cát Tư Hãn bẩm qua quân tình, luận công lĩnh thưởng xong, liền bị Thành Cát Tư Hãn phái tới nơi đây tổ chức tế trời.
Lúc này Đà Lôi đã trở thành thống lĩnh quân đội dưới trướng Thành Cát Tư Hãn, tinh binh trong tay không dưới mười vạn. Chỉ là gần đây không phải đi chinh chiến, thứ hai, nơi đây lại là trong lãnh thổ hãn quốc, bởi vậy chưa từng điều động đại quân, chỉ dẫn theo một ngàn quân kỵ đi theo hộ vệ, tất cả đều là tinh binh cường tướng vô cùng trung thành đã theo hắn nhiều năm, hai vị đại tướng tâm phúc mà hắn nể trọng —— một trong ‘Tứ Kiệt’ được người đời sau xưng là khai quốc công thần của Mông Cổ Bác Nhĩ Hốt, cùng đệ nhất Thần Tiễn Thủ Triết Biệt —— lại đều lưu lại, không hề đi theo.
Lúc đó kỹ thuật cưỡi ngựa của người Mông Cổ thiên hạ vô song, quãng đường mấy trăm dặm, thường thường chỉ phóng ngựa một ngày đêm là tới, nhưng mà đội ngũ này không biết tại sao lại mất hơn nửa tháng mới tới được đầu nguồn sông Onon.
Đêm nay, doanh trướng của Đà Lôi đèn đuốc sáng trưng khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583803/quyen-4-chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.