Chuyện này xảy ra trong lúc bốn người đồng hành.
Lúc này, đối với Hoa tiểu ngốc mà nói, Âu Dương thiếu chủ còn là một kẻ “Có ý đồ đào góc tường Quách đại hiệp”, “Mặt dày mày dạn theo đuổi Hoàng cô nương”, “Tuy rằng thực phúc hắc lại âm hiểm”, “Nhưng cũng không đáng phải chết” … Một người quen mà thôi.
Hoàng cô nương tuy rằng thông minh tuyệt đỉnh, ở một số phương diện lại thuần khiết đến mức khiến cho người ta phải giận sôi gan, ví dụ như nàng vẫn nghĩ rằng “Trẻ con chui ra từ nách” … Mà trên phương diện này, trình độ thuần khiết của Quách đại hiệp cũng không kém Hoàng cô nương là bao.
Hoa tiểu ngốc lo buồn vô cớ, thật sự cảm thấy mình có nghĩa vụ phải tìm một thời điểm thích hợp để tiến hành một lớp giáo dục vỡ lòng cho Hoàng cô nương, để tránh sau này, hai con người cực kỳ thuần khiết kia, trong đêm động phòng hoa chúc lại xảy ra bi kịch cực kỳ tàn ác nào đó.
Nhưng mà a nhưng mà, những tri thức mà Hoa tiểu ngốc tràn đầy tin tưởng kia, đều là nhờ có… những thứ hài hòa mà chúng ta đều rõ mà biết được, những thứ đó… đều đã được chỉnh sửa ở một mức nhất định, đều không phải là tình huống chân thật, vì thế… Bi kịch chân chính mới bắt đầu nảy sinh…
Hoa tiểu ngốc (vung tay múa chân): Huyên thuyên huyên thuyên… (gió lạnh thổi qua, phía dưới tỉnh lược một ngàn từ nội dung xóa nạn mù chữ)
Hoàng cô nương (đỏ mặt lắc đầu): A, sao có thể như vậy!
Hoa tiểu ngốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583802/quyen-4-chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.